Chương 18: Không chịu đựng được khi đề cập qua lại.
Edit : Khuynh Thành
Trong ấn tượng lúc còn nhỏ của Đàm Tĩnh, cha chỉ là một danh từ rất mơ hồ. Tại thời điểm cô đi nhà trẻ, có một ngày không có ai đến đón cô, cô ngồi với cô giáo nhà trẻ trong phòng học thật lâu, mẹ Tôn Đình Đình bên hàng xóm mới vội vàng hốt hoảng chạy đến đây. Đàm Tĩnh thấy mẹ Đình Đình nhỏ giọng nói gì đó với cô giáo, cô giáo liền giao cô cho mẹ Đình Đình, khi đó trời đã tối đen, trong phòng học có bật đèn, cô giáo sờ sờ tóc cô, rất ôn hòa nói nói với, “Ngoan, cùng dì Tề về đi, mẹ con bận việc không thể đến đón con được. ”
